Tin nổi bật
Trang chủ » Kinh - Kệ » II. Kệ Ngộ Thiền của những vị trong và ngoài nước » 1.Những vị trong nước Ngộ Thiền » 15. Bài kệ ngộ Thiền của ông Nguyễn Văn Bình, Hậu Giang

15. Bài kệ ngộ Thiền của ông Nguyễn Văn Bình, Hậu Giang

Ông Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1957, tại xã Đông Phước, huyện Phụng Hiệp. tỉnh Hậu Giang, cư  ngụ tại nhà số 255/9, ấp Thạnh Lợi A, xã Tân Long, Phụng Hiệp, Hậu Giang. Khi ngộ thiền ông có làm bài thơ 68 câu:

    Cúi đầu con lạy Phật Đà
Mười phương chư Phật hải hà chứng cho
    Thiền tông thâm diệu khó dò
Giúp con bừng sáng, không lo khỏi tìm.

    Chỉ cần tánh Thấy tự yên
Cái Thấy, cái Biết không duyên nơi nào
    Cửa đạo rộng mở nhập vào
Tức thì trực nhận, đạo mầu nơi đây.

    Rõ ràng Thấy Biết mới hay
Tánh mình thanh tịnh, ngày ngày Thấy Nghe
    Lẳng lặng, Thấy suốt không che
Tánh Thấy, tánh Biết là bè về quê.

    Khi Thấy chỉ Biết, không mê
Rõ ràng thấy, biết, giác, mê, đôi bờ
    Nhận được Phật tánh bây giờ
Luân hồi, sinh tử, hết cơ giam cầm.

    Khi qua được Hải Triều Âm
Sống trong tánh Biết, không cần dụng công
    Không dụng công, tự nhiên thông
Mây bay, gió thổi, cũng không bận lòng.

    Hôm nay, con được thong dong
Thiền tông con tỏ, lòng thành ân sâu
    Con nay, hết xin, nguyện, cầu
Nhận được đạo mầu, vui sướng lắm thay.

    Đôi dòng con xin tỏ bày
Mong Thầy + tác giả chỉ bày cho con
    Ơn Thầy, ghi tạc lòng son
Chỉ cần thanh tịnh, không còn tử sanh.

    Linh Sơn Phật dạy rõ rành
Môn thiền Thanh tịnh, dạy rành tại đây
    Con nghe lời dạy của Thầy
Môn thiền Thanh tịnh, tại đây phổ truyền.

    Phật ơi! Con có đại duyên
Nhận được Nguồn thiền của Phật Thích Ca
    Nhờ vậy con mới nhận ra
Tâm con thanh tịnh, được ra luân hồi!

    Phật dạy, chỉ dùng chữ “Thôi”
Là đường sanh tử hết rồi với con
    Con nay nhất quyết  lòng son
Quyết tu Thanh tịnh, không còn trầm luân.

    Thật sự, hôm nay con mừng
Mừng vì sanh tử, con đây đã “Dừng”
    Lệ con, sao lại rưng rưng!
À ! Ra, con đã biết dừng Phật ơi!

    Nhìn về ở tận xa xôi
Thiền tông Tân Diệu cứu đời của con
    Lòng con thanh tịnh không còn
Những thứ phiền não, không còn ham mê.

    Hôm nay con biết đường về
Niết bàn thanh tịnh là quê của mình
    Vào đây không bị tử sinh
Những thứ sinh tử, lặng thinh con nhìn.

    Luân hồi là của chúng sinh
Đức Phật dạy thiền để hết trầm luân
    Muốn hết trầm luân chỉ “Dừng”
Luân hồi, sinh tử tức thì dừng ngay.

    Lòng con luôn nhớ ơn Ngài
Phổ đi thiền học, hết ngay luân hồi
    Đức Ngài chỉ dạy chữ “Thôi”
Luân hồi sinh tử là thôi tìm mình.

    Phật ơi, con lạy và  nhìn
Lời Ngài huyền diệu, dạy thiền Thế gian
    Giúp bao người hết gian nan
Vượt qua bể khổ, vào an Niết bàn.

    Những lời Phật dạy rõ ràng
Không chấp, không dính là an muôn đời
    Con nay, thực hiện được rồi
Tâm con thanh tịnh, hết rồi tử sanh.