Tin nổi bật
Trang chủ » Tiêu điểm » Đời người như một giấc mơ. Trăm năm nào khác cuộc cờ đổi thay …

Đời người như một giấc mơ. Trăm năm nào khác cuộc cờ đổi thay …

 

Đời người như một giấc mơ
Trăm năm nào khác cuộc cờ đổi thay
Tuần hoàn Vũ trụ chuyển xoay
Chết về, sống ở xưa nay lẽ thường.  O

Hương, đăng, hoa, quả, cúng dường
Nguyện cầu Tam Bảo Mười Phương chứng lòng
Hôm nay Ta hãy đồng thời
Đưa người nhẹ bước về nơi Phật đường.O

Cũng vì bác ái lòng thương
Cầu cho Phật gia về nương Bồ Đề
Xa lìa biển khổ tối mê
Tam đồ, lục đạo mà về Tây Phương. O

Dứt lìa sanh tử vấn vương
Ở nơi Thanh tịnh an khương đời đời
Vậy nên, đây có đôi lời
Nhắc người bóng cũ nay thời biệt ly. O

Cảnh đời lắm nỗi sầu bi
Tình ân phụ mẫu nay thời cách xa
Cảnh đời như bóng phù hoa
Tình thâm huynh đệ phải xa nơi này. O

Cảnh đời nào khác chòm mây
Tình Chồng nghĩa Vợ hôm nay xa lìa
Cảnh đời như bọt nước kia
Tình thương cho mấy cũng lìa với nhau.O

Cảnh đời như gió thổi mau
Tình thương con cháu thế sao cũng lìa
Cảnh đời như bể dâu kia
Tình bằng cố hữu cũng chia đôi đường. O 

Cảnh đời như thể bọt sương
Tình thâm quyến thuộc cũng thường cách nhau
Cảnh đời như đá mài dao
Cả hai mòn hết không nào bền lâu. O

Cảnh đời như lửa đốt dầu
Cháy mau thì hết chớ đâu còn hoài
Cảnh đời nghĩ cũng bi ai
Khác nào hoa nở rồi mai hoa tàn. O

Cảnh đời khó nỗi thở than
Khác nào một đám rừng hoang mịt mù
Cảnh đời vì bởi không tu
Nên đường sanh tử, lu bù bao quanh.O

Cảnh đời như gã bộ hành
Đeo theo vật chất khó lìa lợi danh
Cảnh đời như biển nước xanh
Gió cuồn, sóng cuộn mé gành lao xao. O

Cảnh đời như giấc chiêm bao
Như làn điện chớp, khác nào tiếng vang
Cảnh đời như đống tro tàn
Giống như Dã Tràng xoe cát Biển Đông.O

Cảnh đời như thể mật ong
Thoa vào lưỡi kiếm gạt lòng trẻ em
Cảnh đời nhìn kỹ mà xem
Khi về Âm Cảnh nào đem món gì? O

Cảnh đời là khối hiệp ly!
Nay dời, mai đổi theo thì thời gian
Hồi nào ở chốn đền vàng
Bây giờ gởi xác đồng hoang một mình. O

Hồi nào mắt đẹp, mày xinh
Bây giờ một đống thịt sình mà thôi!
Hồi nào đi đứng, nằm ngồi
Bây giờ yên lặng như chồi cây khô.O

Hồi nào trang điểm khôi ngô
Bây giờ nhắm mắt mà vô quan tài
Hồi nào tình bạn bắt tay
Bây giờ cắt đứt làm hai con đường.O

Hồi nào mền, nệm, gối, giường
Bây giờ dứt bỏ thảm thương vô cùng
Hồi nào xưng bá, xưng hùng
Bây giờ nhắm mắt mà chung xuống mồ!O

Hồi nào lên, xuống, ra, vô
Bây giờ yên lặng như đồ bất tri
Hồi nào ứng cử khoa thi
Bây giờ sao dứt mà đi cho đành.O

Hồi nào ham lợi, tham danh
Bây giờ một đám cỏ xanh nấm mồ
Hồi nào du lịch giang hồ
Bây giờ ở chốn đồng khô bạt ngàn.O

Hồi nào trau ngọc chuốt vàng
Bây giờ một đống xương tàn rũ da
Hồi nào múa, hát, đờn, ca
Bây giờ lìa bỏ cách xa xóm làng.O

Hồi nào kiệu phụng lầu vàng
Bây giờ mặt biển sóng tràn nhấp nhô
Hồi nào anh, chị, chú, cô
Bây giờ chẳng thấy ra vô bóng hình.O

Hồi nào chồng, con của mình
Bây giờ hai ngã thình lình cách xa
Hồi nào mẹ mẹ, cha cha
Bây giờ bóng đã khuất qua xế rồi.O

Hồi nào tớ, chủ, quân, tôi
Bây giờ như nước mà trôi giữa dòng
Hồi nào bác, thím, em, chồng
Bây giờ cách biệt hết mong được gần.O

Hồi nào yểm cựu, nghinh tân
Bây giờ chỉ thấy mộ phần thiết tha
Cảnh đời cách biệt, thiên ma
Huỳnh tuyền choáng lộ phải qua một lần.O

trong cảnh thế Dương trần
Dầu cho Vua, Chúa, Quan, Dân, sang, hèn
Hạng nào như thể bóng đèn
Hết tim thì tắt một phen mịt mù. O

Dầu cho kẻ trí, người ngu
Kẻ khôn, người dại, hình thù nhỏ, to
Rốt rồi cũng táng một gò
Của Trần để lại chẳng cho đem về.O

Có gì trìu mến, ham mê
Đeo theo vật chất nghiệp nghề mà chi
Hết rồi cũng bỏ mà đi
Nghĩ ra lắm nỗi sầu bi dập dồn.O 

Tiếng kêu ơi hỡi “Hương Hồn”
Cảnh đời nay biển, mai cồn tỉnh chưa?
Tỉnh rồi “Dứt” mối say sưa
Thì là có Phật rước đưa qua liền. O

Do hồi còn sống sanh tiền
Tạo nhiều công đức, gia điền khắp nơi
Bây giờ an hưởng vui chơi
Vì  khi còn sống, mình thời biết tu.O

Cho nên mới được võng dù
Không còn trăn trói ngục tù trần lao
Dứt lìa sanh tử đớn đau
Ở nơi Phật giới ra vào thảnh thơi. O

Chẳng còn nghĩ đến việc đời
Cõi Trần giả tạm vốn thời đổi thay
Nếu như muốn vậy hôm nay
Phải tạo công đức ngày mai đặng nhờ.O

Biết rằng phải ngộ Thiền cơ
Mau mau nhẹ gót qua bờ sông mê
Khi nào bỏ Thế về Quê
Thì là có Phật dựa kề một bên.O

Rước đem về đến cõi trên
Hưởng phần Thanh tịnh vững bền dài lâu
Đôi lời kính nguyện Mong, Cầu
Nhờ Chư Phật rước, Phật thâu Tánh về.O

Khỏi vòng biển khổ, sông mê
Tam đồ, lục đạo, dựa kề hoa sen
Nhìn xem thấy rõ bóng đèn
Quang minh rạng chói một phen sáng lòa.O

Nguyện cầu với Đức Phật Đà
Từ Bi cứu độ cho mà Phật gia
Trở về Phật giới bao la
Là nơi quê cũ của mà Phật gia. O

Nam Mô Giáo Chủ Ta Bà Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! OOO