Tin nổi bật
Trang chủ » Tiêu điểm » Nghe đến đâu Thân con cứ run lên, nước mắt cứ tuôn ra …

Nghe đến đâu Thân con cứ run lên, nước mắt cứ tuôn ra …

 NAM MÔ MƯỜI PHƯƠNG CHƯ PHÂT !
 NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT !
 
   KÍNH GỬI BAN QUẢN TRỊ CHÙA THIỀN TÔNG TÂN DIỆU !
 
   Con là Phật tử Thiền tông Phạm Văn Nguyên, sinh năm 1984, con đang cư ngụ tại ấp 2, xã Thạnh Lộc, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, ĐT: 0971.109.4xx.
Con nhớ, đã cách đây hơn 1 năm rồi lần đầu tiên biết đến pháp môn Thiền tông, con vừa nghe vừa thực hành theo luôn, trong 5 ngày con ở trong trạng thái rất tuyệt diệu và khó tả, con có trình bày là con đã được rơi vào một nơi rất là Thanh tịnh và các Thầy có cấp cho con giấy chứng nhận là đã Giác Ngộ “Yếu Chỉ Thiền Tông”, khi nhận được con vui lắm. Tháng 2 – 2017 vừa rồi nhơn đi tìm kiếm đáp án trả lời cho câu hỏi tháng 2, con đã biết cách ”Dừng” luân hồi là sao, nên hôm nay con có làm ít bài kệ và bài trình kiến giải nói về pháp môn Thiền tông học này. Con xin Ban Quản Trị chùa Thiền tông Tân Diệu giúp con kiểm chứng. Và con có viết ra thêm, những phần dạy quan trọng của Đức Phật và các vị Tổ Sư Thiền tông, thân Tặng đến tất cả các bạn đồng tu theo pháp môn Thiền tông, để đọc và hiểu thêm lời dạy của Đức Phật. Xin cám ơn ….
 
Xin chào cả nhà! Con là fan hâm mộ của Đức Lục Tổ và Đức Phật Thích Ca… Năm nay con 33 tuổi rồi, học hành thì dốt chỉ mới lớp 7 thôi, ăn nói thì quá tệ, kiếm tiền thì sao quá khó đi thôi, chắc kiếp trước con làm biến làm phước. Hôm nay Giác ngộ được Thiền học, con cảm thấy mình cũng có phúc lắm rồi, con không biết làm sao để tạo công đức bây giờ, nên con đem hết tâm tư để viết nên bài viết này, con cũng không cần phải được công đức gì cả, chỉ mong rằng mọi người đọc và hiểu được lời Đức Phật dạy để không còn trầm luân sanh tử nữa. Được vậy, là con đã vui lắm rồi!
Ban đầu con định chép ra những phần quan trọng để học, tại vì trí nhớ con kém quá học hoài mà chẳng thuộc gì hết, nên chép ra để đọc vậy thôi, con thấy thật là có ích nên muốn cùng chia sẽ cùng với mọi người. Con thấy ai ai cũng thích đi Tìm, đi Kiếm và con cũng vậy, cứ 2 đến 3 ngày là con cứ lên trang mạng Thientong.com xem coi có gì mới không, xem coi có ai đạt ”Bí mật Thiền tông” không, mọi người ngộ đạo như thế nào .v.v…. Nên con viết một bài thật dài để cho mọi người Tìm Kiếm được lâu, ai tìm Thấy rồi thì sẽ không còn tìm kiếm nữa. Và con xin các Thầy cho phép được đăng bài viết này lên trang mạng Thientong.com để cho mọi người cùng đọc, ơn này con không biết chi đáp đền, chỉ biết cố gắng tu tập để không phụ ơn Đức Phật, chư vị Tổ Sư và các vị Thầy đã truyền dạy lại pháp môn Thiền tông tuyệt quí này. Bài viết này không biết có gì sai sót không và các bài kệ của con, con tự làm bằng tâm vật lý đó, vì con ngộ Thiền không có được bài kệ nào hết, nên con nương theo những lời dạy của Đức Phật để làm ít bài, có gì sai xin các Thầy giúp con chỉnh sửa và cần thêm vào bài viết này điều gì để tỏ bày thêm lời dạy của Đức Phật xin cứ tự nhiên! 
Mọi Người nhận được kệ chảy ra từ Mặt trăng thứ nhất, còn con tự làm kệ ở mặt trăng thứ haiKhi ngộ Thiền không thơ không kệ. Việc truyền Thiền cũng để tùy duyên !
   Hôm nay con gửi bài viết này lên, xin kiểm chứng cho con, xem có hợp ý Chánh pháp của Đức Phật không:
   Vọng Tưởng của con như mây bay
   Trồi lên sụt xuống cứ tối ngày
   Cần thứ gì đó thật nặng nặng
   Đè lên nó cho nó khỏi bay.
   Xin Thầy trợ duyên giúp một tay
   Để được tự tại vui tháng ngày
   Mình được cho nhiều người cùng được
   Cùng nhau về quê cũ vui thay !
 
   Bài kệ 42 câu, nương theo lời Đức Phật dạy: Niết bàn là ở nơi ta !
      Phật tánh đã sẵn ngàn xưa
   Tại ta ngu muội cứ ưa luân hồi
      Bao năm tìm kiếm cả đời
   Không sao tìm được luân hồi mãi đi.
 
      Đức Phật không dạy thứ chi
   Chỉ dạy Thanh tịnh hết đi luân hồi
      Nay con đã biết được rồi
   Không Tìm, không Kiếm Niết bàn mà chi.
 
      Biết ”Nó” Thanh tịnh tức thì
   ”Rơi vào Bể tánh”, nơi đây cội nguồn !
      Đức Phật, Ngài đã dạy rằng:
   Niết bàn Thanh tịnh ở hằng nơi ta.
 
      Dù tìm được, gần hay xa
   Niết bàn tìm được phải là bỏ đi
      Chi bằng trực nhận tức thì
   Không Quán, không Tưởng biết thì quí thay.
 
      Trên đời có một không hai
   Niết bàn Thanh tịnh ở ngay nơi mình !
      Biết vậy con cứ lặng thinh
   Cứ để mặt tình Vọng tưởng trôi lăng.
 
      Vọng tưởng là thứ lăng xăng
   Hễ ai theo Tưởng không ngày bình yên
      Vọng tưởng là thứ xích xiềng
   Không theo Vọng tưởng là về nhà xưa.
 
      Tu Thiền đừng chọn sớm trưa
   Lúc nào cũng ”Biết” là xưa của mình
      Biết được như vậy lặng thinh
   Nếu khởi thêm Biết là mình phải luân.
      Do vậy, Đức Phật dạy ”Dừng”
   Chỉ cần Thanh tịnh là đây Niết bàn
      Tâm mình Thanh tịnh bình an
   Nếu Tìm hay Kiếm là đường tử sanh.
      Tu Thiền phải hiểu cho rành
   Không theo Vật lý luân hồi phải xa
      Thiền Thanh Đức Phật dạy ta
   Nếu Thấy chồng Thấy phải sa luân hồi.
 
      Hễ ai hành đúng được rồi
   Luân hồi sanh tử là thôi tìm mình
      Thiền Thanh chỉ việc lặng thinh
   Nếu Tìm hay Kiếm: Vào đời Trầm luân.
 
      Khi Tâm Thanh tịnh là ”Dừng”
   Chính Tâm Thanh tịnh là đây cội nguồn !
 
    Bài kệ 44 câu:
 
      Thiền tông Thanh tịnh tuyệt hay
   Để Tâm Thanh tịnh vào ngay Niết bàn
      Đừng Tìm đừng Kiếm lang thang
   Nếu Tìm hay Kiếm là đàng trầm luân.
      Nhận ngay tánh Thấy sáng trưng
   Vì đây Trí Huệ người Thiền về quê
      Không Huệ sao thấy đường về
   Tu Thiền không Huệ mãi hoài vô minh.
      Thiền tông Đức Phật dạy mình
   Nhận ngay tánh Thấy biết mình có Nghe
      Căn bản các tánh là ”Bè”
   Đưa người Thanh tịnh về miền Quê xưa.
      Tu Thiền đừng chọn sớm trưa
   Không Quán, không Tưởng, không ưa Niết bàn
      Tâm mình đừng có lang thang
   Tìm theo Vật lý mất đàng về quê.
      Vọng tưởng có hiện đừng mê
   Thấy Biết Thanh tịnh đừng sanh mê lầm
      Theo chi Vọng tưởng khổ thân
   Không theo Vọng tưởng Phật lần hiện ra.
      Thiền tông Đức Phật dạy ta
   Không dính không mắc không va luân hồi
      Tu Thiền đơn giản vậy thôi
   Nếu Tìm hay Kiếm: thì mình phải luân.
      Do vậy, Đức Phật dạy ”Dừng”
   Chỉ cần Thanh tịnh là đây Niết bàn!
      Tâm mình tự định thênh thang
   Khi thật Thanh tịnh (Dứt) Quang minh thấy liền.
      Quang minh ánh sáng Hoa Thiền
   Xóa tan màn tối, Quê xưa hiện bày
      Đến đây nghe dạy của Ngài
   Tu thêm Bát Chánh để đời bình an.
      Thiền tông Phật dạy rõ ràng
   Chỉ cần ”Thôi, Dứt”, là đàng về quê
      Quê xưa yên lặng mọi bề
   Mà thật kỳ diệu khó sao nói lời.
      Con chỉ ”Hằng Biết” vậy thôi
   Không luân, không chuyển, hết rồi tử sanh
      Từ nay con chỉ thường hằng
   Sống với Thanh tịnh không mong Niết bàn.
      Trần gian muôn kiếp không an
   Cám ơn Đức Phật giúp con biết ”Dừng”
      Biết ”Dừng” sau lệ cứ rưng
   Kính lạy ba lạy, xin Ngài chứng minh!
   Thiền chi khổ não gian nan
   (Dứt) ngay Tìm, Kiếm, Niết bàn ở ta.
   – (Dứt) ở đây, cũng chính là ”Bờ” ngăn cách giữa Sanh tử và Vô sanh.
    Phải “Dứt” bỏ cái Tôi, Ngã Chấp Tánh người ngay tại chỗ này!
   Bài kệ 20 câu:
   Phật Tánh là Như Như bản Thể !   
   Tánh Người có cái Dụng Như Như     
   Khi Thấy, mà Thanh tịnh, là Như !   
   Thấy, chạy theo thấy, là Luân hồi.                             
 
   Thân Người có cái Như Như không?  
   Ngũ uẩn Chấp thật, sao là Như             
   Ham mê Dâm dục, sao là Như               
   ”Thôi” được tất cả, mới là Như !        
 
   Tâm Người có cái Như Như không?  
   Bên Ngoài Chấp Cảnh, sao là Như      
   Bên Trong Chấp Không, sao là Như   
   Ngoài Trong, ”Vô trụ”, mới là Như ! 
 
   Nơi Ta đã sẵn cái Như Như !
   Đi Tìm, đi Kiếm, chi mệt người
   ”Dứt” đi Tìm Kiếm, là chân phải
   Phật Tánh Thanh tịnh, hiện ra ngay !
 
   Vật lý thế Trần luôn xoay chuyển
   Tâm Người có được phút giây yên
   Muốn được trở về nơi Quê cũ
   Siêng tạo Công đức phủ luân hồi !
   Bài kệ 16 câu:
      Nhắn người Hữu phúc, Đại duyên
   Muốn về quê cũ, phải tu ”Nhất Thiền”
      ”Nhất Thiền” một chữ tuyệt hay
   Chỉ cần ”Buông” hết, về ngay Quê nhà !
 
      Ham chi Vật lý Ta bà
   Ham mê mà được, kéo hoài trần duyên
      Ở trong Vật lý lâu điên
   Hết sanh rồi tử, tử rồi lại sanh.
 
      Chi bằng Thanh tịnh không tranh
   Việc mình mình Biết, không giành thứ chi
      Thiền Thanh Thanh tịnh một khi
   ”Dứt” đi cái Ngã, an nhàn thảnh thơi !
 
      Tánh Người mười sáu cái ”Tôi”
   Vì Tôi là Ngã, luân hồi phải đi
      Như Lai dạy: ”Nhất Thiền” thì
   Tâm an là được, việc chi cũng lìa !
 
   Kệ rằng:
   Tánh Thấy, không cần Thấy khắp cõi Tam thiên
   Tánh Nghe, không cần Nghe viễn miền Xa thẩm
   Tánh Pháp, không cần Nói vang xa Vạn dặm
   Tánh Biết, không cần Biết Quá khứ, Vị lai
   Chỉ ”Dứt” đi cái Tôi, Ngã Chấp tánh Người
   Không tìm Niết bàn, mà Tâm luôn tự tại !
 
   Kệ rằng:
   ”Buông” bỏ Vật lý đua tranh
   ”Dừng” Tìm, dừng Kiếm, dừng luôn Luận bàn
   ”Thôi” Tu, thôi Chứng, là An
   ”Dứt” đi Chấp Ngã, được vào Vô Sanh !
 
   Kệ rằng:
   Mây đen Phiền Não đến
   Gió Chánh Kiến thổi trừ
   Mây, Gió đều Chẳng Giữ
   Trăng Sáng thật an nhiên !
   Kệ rằng:
   Tu mà thấy có tu
    vẫn còn Ngã Chấp
   Chấp Tôi đã có Tu
   Chấp Tôi đã có Chứng.
 
   Chứng mà thấy có chứng
   Là được này, được kia
   Có được, thì phải Giữ
   Có Giữ, phải dính mắc.
 
   Tu mà không thấy có tu
   Khi Thấy, chỉ thấy Thanh tịnh
   Khi Nghe, chỉ nghe bình thường
   Khi Biết, chỉ biết yên lặng.
 
   Chứng mà không thấy có chứng
   Chỉ ”Dứt” cái Tôi, Ngã Chấp
   Không tìm Phật, Phật tự hiện
   Phật tức Tâm, Tâm tức Phật !
   CON XIN TRÌNH KIẾN GIẢI VỀ PHÁP MÔN THIỀN TÔNG HỌC NÀY:
   Từ nhỏ, con đã thích ngắm nhìn hình Phật và Bồ Tát Quán Âm, thấy sao các Ngài trang nghiêm hiền từ quá, con cũng muốn được như các Ngài vậy. Con còn nhỏ thích vui chơi, học hành thì chưa đến nơi đến chốn, mới lớp 7 mà Thầy, Cô đã cho con tốt nghiệp rồi. Gia đình con sống bằng nghề nông nên con phụ làm ruộng với Cha Mẹ, khi không còn công việc gì để làm nữa, con thường suy nghĩ đủ thứ chuyện trên đời, con suy nghĩ từ sáng tới chiều, đêm về con lại thích sống trong mơ, thấy cuộc đời sao quá nhiều đau khổ, nhờ suy nghĩ và có những trải nghiệm trong cuộc sống nên con biết được chút lý Nhân Quả, nên bắt đầu để ý và tìm hiểu về Đạo Phật.
   Trên 20 tuổi, con bắt đầu tìm hiểu Đạo Phật, ban đầu tìm được các pháp Quán tưởng, Quán thoại đầu, niệm Phật, niệm câu thần chú, con cũng Quán và Niệm một thời gian rồi con cũng bỏ hết. Đạo này, Đạo kia, con cũng đã tìm hiểu hết rồi, mà vẫn chưa chọn được pháp môn nào để tu hết. Con nghe các vị Thầy nói kinh Đại thừa rất thâm sâu và khó hiểu nên con lên mạng tải về các bộ kinh này để nghe, con thích nhất là: Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Kinh Pháp Bảo Đàn, Kinh Kim Cang, Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, Kinh Viên Giác, Kinh Duy Ma Cật, Kinh Lăng Già.v.v… Con nghe được 10 năm rồi mà cũng chỉ hiểu được chút ít về Căn, Trần, Thức và thân Tứ đại này là do duyên hợp mà có. Trong kinh Duy Ma Cật, con nghe các vị Đại Bồ Tát nói về cõi Tịnh độ của Đức Phật Thích Ca rất là trang nghiêm Thanh tịnh tuyệt vời lắm, nên con cứ thằm mong rằng từ nay cho đến khi lìa bỏ cõi đời này nếu một lần được nhìn thấy cõi Tịnh độ của Ngài thì tuyệt vời biết bao! Nhưng kinh Lăng Nghiêm là bộ kinh con thích nhất, nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần mà không thấy chán, con thắc mắc cái Chơn tâm và Vọng tâm hoài.
   ĐƯỜNG BỘ VÀO BỂ TÁNH KHÔNG DỤNG CÔNG:
Nhớ đi thẳng không nhận bất cứ thứ gì. Tánh Thấy, thấy xa hay thấy gì lạ cũng mặc kệ. Tánh Nghe, nghe tiếng gì hay tuyệt vời đến đâu cũng đừng để ý tới. Chừng nào được hút vào trong cái Trùm khắp đó rồi tự biết. (Phần này là do con Tập thử và cảm nhận được, nếu ai Trực nhận được tánh Phật của mình ở phần đầu ”Khi các Tánh Thanh tịnh” thì nhận đi, không được thì đi thêm một đoạn nữa vào trong cái Trùm khắp đó rồi nhận thì tuyệt vời, xin ”Tạm” viết ra để mọi người cùng tham khảo, ai thích thì thử xem!)
   Nên tìm hiểu các phần quan trọng sau đây để nghiền ngẫm, sao đó mới thực hành: 1- Tìm hiểu 3 phần công dụng Thanh tịnh – Rỗng lặng – Hằng Tri. 2- Tìm hiểu phần ”Pháp giới thứ mười” mà Đức Phật đã dạy, Người nào, có ý chí cao sâu, kiên trì quyết liệt, không coi vật chất Trần gian này là trọng. Duy nhất, chỉ tìm cho ra được con đường Giác ngộ và Giải thoát, để vượt ra ngoài sứt hút Nhân quả của Vật lý Âm Dương, chứ không tìm bất cứ thứ gì trong Thế giới loài Người này, dù làm Vua cõi Người, hay làm Chúa cõi Trời, cũng không cần, mà phải trang bị cho mình một ý chí sắt đá: ”Một bước” là đến ”Đất Như Lai’ sinh sống, chứ không thèm ghé bất cứ nơi nào trong Trần gian hay trong Tam giới này! Người nào có được ý chí như thế thì chắc chắn sẽ thành công. 3- Tìm bài kệ nào có nói đến chỗ được ”Rơi vào Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh” mà nghiền ngẫm, thử tìm hiểu bài kệ của đức vua Trần Nhân Tông, xem Ngài vì sao mà được ”Rơi”!
   Hãy nghe theo các vị Tổ Sư Thiền tông dạy: Khi gặp Phật phải ”Giết” Phật, khi gặp Ma phải giết ma, thì mới tu đúng Chánh pháp của Đức Phật được. (Giết, ở đây là không màng đến những thứ: Âm thanh, Sắc tướng, Bóng ảo của Vật lý).
   Xin trích 4 câu kệ của Thiền sư Thường Chiếu dạy:
   ”Thiền tông Phật bảo mình ”Thôi”
    Thôi Tìm, thôi Kiếm, trọn đời an vui
    Vào Thiền phải bỏ cái ”Tôi”
    Tự nhiện Phật Tánh hiện rồi với ta”.
   Tháng 12 năm 2015, con có duyên tìm được pháp môn Thiền tông trên mạng, con tải về hết 9 quyển để nghe. Con vừa nghe vừa thực hành theo luôn, con để Tâm vật lý tự nhiên Thanh tịnh không suy nghĩ một điều gì, nhưng lúc nào cũng Hằng Nghe và Hằng Biết, Ngày đầu tiên con nghe là quyển “Cuộc đời và Ngộ đạo của 36 vị Tổ sư Thiền tông Ấn độ, Trung hoa và Việt Nam”, con nghe rất say mê, như mình đã tìm được vật báu quý giá, con nghe nguyên đêm không ngủ luôn. Ngày thứ hai con nghe là quyển “Hành đúng lời của Đức Phật dạy chắc chắn được giải thoát”, con cảm nhận được tánh Phật của con khi nghe bài kệ này:
   Phật là trùm khắp mọi nơi.
   Tánh theo Phật khắp nơi mà hành.
   Trong Tánh Phật chỉ rõ rành:
   Thấy mà thanh tịnh không sanh điều gì.
   Nghe được thanh tịnh một khi.
   Khi Biết chỉ biết vậy thì mà thôi.
   Pháp đi khắp chốn khắp nơi.
   Bốn thứ trong Ý là nơi Niết bàn.
   Niết bàn có Điện Từ Quang.
   Chuyên chở các thứ muôn ngàn xa xăm.
   Con nghe đến đâu thân con nó cứ rung lên, nước mắt cứ tuôn ra, đầu óc như bị quét sạch, người con nó ấm lên rất nhiều, con khóc hết 3 ngày luôn, sau tự an lòng khóc như vậy là đủ rồi, bình tâm lại để nghe Pháp mà biết đường tu tập nữa, Ngày thứ ba, con vẫn nghe bình thường, làm việc gì cứ tự nhiên làm, cảm thấy Thân Tâm rất nhẹ nhàng, khinh an, Tánh Thấy, thấy xa có gì đó rất lạ như có Màn nước lấp lánh, con cũng không để ý đến nó. Ban đêm thì con nghe đến 9h, nghe xong rồi đi ngủ. Ngày thứ tư làm việc gì cứ tự nhiên làm, đối thì ăn, mệt thì đi nghỉ, Thấy Nghe bình thường thanh tịnh, Thân vẫn còn ở trạng thái rất nhẹ nhàng, lúc thì như có lúc thì như không, con cảm thấy như chỉ có tánh Thấy không vậy, khi làm xong công việc con mới nghe pháp tiếp. Ngày thứ năm từ khi nghe pháp Thiền tông đến nay, buổi tối con nghe Sách trắng Thiền tông, lực Dương của sách cực mạnh, con không chịu nổi, nhưng cố gắng để tâm Thanh tịnh mới nghe được hết quyển. Thấy trong người quá nóng con không ngủ được, nên con thử để Tâm Thanh tịnh và hằng Nghe, hằng Biết hoài, khi nào có Vọng tưởng nổi lên, con Biết nó là vọng, không theo nó, nó liền mất, cứ để Tâm thanh tịnh như vậy hoài, con thấy Vọng tưởng nổi lên càng ít dần. Tâm mình nó tự định thênh thang, khi đã cực tịnh rồi mà vẫn chưa tìm được cửa vào Bể tánh nó ra làm sao, con cứ tiếp tục tịnh nữa, lạc vào một nơi Tối đen, con thấy rất sợ nên tìm đường thoát ra, cố rắng hết sức mới ra được chỗ này, nên con không dám tu tập gì nữa.
Dứt đi tất cả, không Tìm, không Kiếm, không Tu tập gì nữa, thức dậy đi vệ sinh, không thèm để ý đến nó nữa, con cảm thấy như đã trút được gánh nặng ngàn cân. Con thấy Thân Tâm rất thoải mái, an nhàn thảnh thơi, rồi đi ngủ tiếp. Không Tìm, không Kiếm, mà tự nhiên Tâm sáng Trùm khắp, không còn cảm thấy thân con đâu nữa rồi, đến đây Con Nghe có tiếng nói rất tuyệt diệu: ”Đến đây tu thêm Bát Chánh Đạo để bổ túc”, con cũng không để ý đến tiếng nói đó, Liền được hút vào một nơi rất là Thanh tịnh, Trong lành, Sáng, Mát diệu, Trùm Khắp, và con chỉ có ”Hằng Biết” như vậy thôi, con cảm nhận cái Mát diệu trong lành không sao tả được. Nó tan lúc nào cũng không biết nữa. Sáng ra con nhớ lại, nơi đó là nơi nào sao quá tuyệt diệu như vậy, vì không có thơ, không có kệ gì hết, nên con viết thư trình bày chỗ con đã cảm nhận được gửi đến Chùa Thiền Tông được các Thầy cấp cho giấy chứng nhận là Giác Ngộ “Yếu Chỉ Thiền Tông”. Khi nhận được con mừng lắm, không biết người tu bên Tịnh độ ai cũng được gọi là Phật tử mà mọi người có vui không, sao con được gọi là Phật tử mà con vui mừng quá, đến nỗi không ngủ được.
   Thời gian cứ trôi qua con cứ thắc mắc hoài nơi Tuyệt Vời đó là nơi nào, mọi người được rơi mà ai cũng có thư có kệ, con cũng được rơi mà sao không có gì hết con cũng buồn lắm, nhưng không bỏ cuộc con cứ nghe đi nghe lại trên dưới 10 lần rồi và con đã biết được nơi đó là nơi nào rồi, đó chính là Quê Xưa của mình rồi. Cho đến hôm nay, nhân tìm kiếm đáp án trả lời câu hỏi tháng 2 năm 2017 con mới biết được cách ”Dừng” luân hồi là sao, nên con làm ít bài kệ nói lên chỗ con được rơi và bài viết trình kiến giải, để cùng chia sẻ với mọi người. Mong sao những Ai chưa đủ phúc duyên ngộ Thiền bằng con đường trực nhận Phật tánh, có thể đi theo Lộ trình hành Thiền để vào Bể tánh, để không còn trầm luân sanh tử nữa!
   (Dứt bỏ cái Tôi, Ngã Chấp của Tánh người ngay tại chỗ này).
   – Vì mình Chấp có Phật, nên cứ suốt ngày đi Tìm, đi Kiếm Phật bên ngoài, không dám nhận Phật thiệt nơi Tâm mình.
   – Vì Chấp, nên sanh ra Vọng thức, Vọng tánh, tạo thành ”Bờ ngăn cách” giữa Sanh tử và Vô sanh.
   – Phật là Trùm khắp mọi nơi, rất là Thanh tịnh. Các Tánh theo Phật khắp nơi mà hành!
   – Khi Tâm Thanh tịnh nó cũng Trùm khắp. Vậy, Tâm Thanh tịnh này là ”Chơn Tâm, Phật Tánh” của mình rồi, đi Tìm, đi Kiếm Phật chi nữa!
   Biết được như vậy, nên khi Thấy chỉ thấy Thanh tịnh thôi, khi Nghe, khi Biết cũng như vậy. Đừng dính mắc với bất cứ thứ gì cả, cứ để Tâm Thanh tịnh vậy thôi, ”Dứt” bỏ cái Tôi, Ngã chấp, đi Tìm đi Kiếm Phật”, là mình đã vượt qua bờ ngăn cách rồi, Phật Tánh mình sẽ tự hiển lộ ra ngay!
 
   ĐỨC PHẬT DẠY TU THIỀN TÔNG:
      Thiền tông chẳng Kiếm, chẳng Tìm
   Chẳng Quán, chẳng Tưởng, nhận liền tánh Nghe
      Tánh Nghe tánh Thấy là bè
   Đưa người Thanh tịnh về miền Quê xưa.
 
      Tu thiền đừng chọn sớm trưa
   Không ngồi, không đứng, không ưa Niết bàn
      Bỏ đi những chuyện Thế gian
   Tánh Thấy ”Không thấy” chổ xưa Phật tuyền.
 
      Lòng người bị đảo bị điên!
   Chỉ cần ”Thôi, Dứt”, ở yên Niết bàn
      Thiền chi khổ não gian nan
   ”Dứt” ngay Tìm, Kiếm, Niết bàn ở ta.
Con Phật tử Thiền tông – Phạm Văn Nguyên.